Thứ Sáu, 7 tháng 12, 2012

MÌNH VÀ CẬU




Thì mình không định khóc với cậu, thiệt mà. Mình vẫn rứa, làm 
việc chi cũng suy nghĩ thiếu thấu đáo. Thiệt ra, đã có rất, rất 
nhiều chuyện ấm ức từ trước. Khi cậu nói vài câu, chỉ như 
những giọt nước làm tràn ly ấy thôi.
Khóc với cậu là sự ngẫu nhiên trong ý muốn của mình. Nhưng 
phải nói thiệt một điều, lúc đó mình thấy cậu rất đáng tin tưởng. 
Chỉ thế thôi.
Hôm sau, cả ngày lẫn đêm, mình lo phát sốt. Không thể ngủ 
được. Nói cho cậu biết nhé, mình muốn uống bia là chỉ để gặp 
cậu thôi. Nghe có vẻ ngớ ngẩn, nhưng bia cho mình cảm giác 
đủ tự tin để có thể tự nhiên. Cậu sắp đi xa, nên mình muốn ở 
gần cậu một chút, thật lòng đấy. Cứ nghĩ Tết năm sau mới gặp 
lại, nếu mà mình lấy chồng rồi thì gặp cậu cũng giống như xưa. 
Nhưng với mình, cậu bây giờ không giống xưa. Mặc cậu muốn 
nghĩ chi thì nghĩ, mặc kệ cậu. Với mình, cậu bây chừ rất gần, 
mà cũng xa tít tắp. Giống như một thằng bạn thân, một người 
anh, một người yêu.
Cậu đi xa rồi, mình muốn gọi cho cậu lắm, nhưng hình như thấy
 bất an, sợ làm phiền cậu, sợ bị cậu mắng.

Mình rất nhớ cậu, vì rứa cứ nhắc đi nhắc lại là thi thoảng cậu 
nhớ mình một chút, ít thôi cũng được. Nói rứa thôi, cậu không 
nhớ thì thôi. Nhưng mình giận lắm. Đáng lẽ cậu nên nhớ mình 
một chút, nếu không thì nói dối cũng được. Mình mà khóc một 
mình thì phải làm sao bây chừ. Cảm ơn về chỗ bia cậu mua 
cho mình, và xin lỗi cậu thiệt nhiều về tất cả mọi chuyện. Mình 
nhớ cậu lắm.
Ảnh của Rubic
4000 
  • Cocuca
    Căng rồi đấy, cứ như này riết là cậu ý đi luôn đấy. nhưng cơ mà biết nhận lỗi và biết phê và tự phê vậy cũng nên hoan nghênh cho dù sau này có sữa chữa hay không cũng không quan trọng lắm...
    • Rubic
      • Rubic
      • 07:48 12 thg 11 2012
      Pác đọc cả cí này ạ, em viết từ hồi còn tự do, xa lắc xa lơ, đọc lại thấy mình cũng là lạ. Gì như "rất giống ty", tên của 1 blog xinh xinh thì phải.