Thứ Sáu, 7 tháng 12, 2012

NHỚ


Đáng lẽ chúng mình nên nói chuyện với nhau bình tĩnh hơn. Tuổi trẻ 

vẫn thường ngu ngốc thiệt nhiều, tự ái thiệt nhiều, nên cũng đánh mất 

thiệt nhiều. Nuối tiếc rồi cũng qua. Chỉ còn lại sự trống rỗng. Gặp gỡ 

ai cũng thấy buồn cười. Có lẽ mình đã quá lớn để không còn lãng 

đãng. Chiều nóng. Mất điện. Thời phiêu lãng cũng qua. Cuộc sống 

không thể không vận động. Có cảm giác mình đang rớt lại trong guồng 

quay vội vã. Nên sống thực tế hơn mới phải. Chiều vẫn rất nóng. Vội 

vã như đời sống bên mình.